[Hành trình Đại cộng hưởng đặc biệt tại Yên Tử – Đầu 2026]
BÊN NHAU GIỮA MÙA THƯƠNG
HÀNH TRÌNH THẬT ĐẸP ĐỂ KHỞI ĐẦU NĂM MỚI
Có những thứ, cho dẫu ngày lại ngày trôi đi, mà khi nhìn lại, vẫn thấy cảm xúc không hề phai nhòa theo thời gian. Mà trái lại, càng lâu, nó càng ngấm hơn vào trong lòng, như một loại men nếp than trong chén cơm rượu được ăn đầu năm, làm lòng người ta cứ ấm áp mãi, lại cũng lâng lâng, thương thương mãi…
Chuyến Yên Tử đặc biệt ngay đầu năm mới năm nay chính là mang một phong vị như vậy. Đây hoàn toàn không phải là lần đầu tiên nhà MayQ Go tụi mình đưa đoàn ra Yên Tử, trái lại, đã đến lần thứ năm rồi, tương ứng với ít nhất là hơn năm năm, tụi mình gần như hàng năm có sự gắn bó ngày càng thương gần hơn với vùng đất này. Tuy vậy, vẫn thấy lòng tha thiết yêu thương và hoài nhớ những ngày đẹp đẽ đến nao lòng ấy. Vì sao vậy? Có lẽ, bởi rất nhiều cái ‘mỗi thứ một chút’, mà nó lại đậm đà, và thiêng liêng, và gắn bó, và thăng hoa… Để rồi, tổng hợp lại thành một cái nhìn chung, sẽ thấy mình như bất lực với ngôn ngữ. Phải, chúng mình đoan chắc rằng, sẽ không có những câu từ, lời lẽ nào dù tụi mình có viết ra đến vài ngàn chữ, đủ để lột tả thật sâu, thật đầy, và thật đượm, cái tình, cái thương, cái biết ơn thắm thiết đậm đà, mà mỗi người trong chúng mình đều cảm nhận, đến đong đầy, đến căng tràn, từ chuyến Đại cộng hưởng đặc biệt ngay Giao thừa, đến với Yên Tử lần này.
Cho nên, với bài Ký sự hành trình lần này, tụi mình sẽ không kể lại theo tuyến trình thời gian của chuyến đi như thông thường, mà sẽ để cho dòng cảm xúc tự chảy trôi theo dòng ký ức, về một khúc giao mùa đẹp đẽ của đất trời, hòa quyện cùng lòng người, chan chứa…
Tụi mình gọi đó là những ngày đẹp đẽ đến khó quên ở Yên Tử. Dẫu vẫn có ở đó những tròn khuyết, có nắng vàng, lại có mưa phùn, có gió lạnh,… nhưng hơn hết, sau tất cả, trong tụi mình thật nhiều biết ơn và ấm áp, khi đã cùng nhau, bên nhau, với nhau, giữa Mùa Thương này.
Như một cuộc hội ngộ rất yêu của một Gia đình lớn, và núi rừng Yên Tử chính là Nhà để chúng mình cùng trở về.
Điều khiến tụi mình thật sự bất ngờ nhất, chính là chuyến đi lần này quy tụ rất nhiều gia đình khác nhau cùng tham gia. Vì là dịp nghỉ lễ, nên các bạn nhỏ được nghỉ học, ba mẹ cũng nhân dịp này đưa các con đi cùng. Mà đất Yên Tử lại vô cùng phù hợp với mọi lứa tuổi, ai đến cũng sẽ thấy thích. Ai cũng thấy mình ‘thương Yên Tử’ theo những cảm nhận rất riêng!
Đoàn chúng mình trên dưới hai trăm thành viên, nhỏ nhất là em bé 2 tuổi, lớn nhất là một bác 76 tuổi, và giữa khoảng cách rất dài đó, trải dài rất nhiều độ tuổi khác nhau trong cả đoàn,… cho tụi mình cảm giác hệt như một đại gia đình với nhiều thế hệ. Từ những ấm áp, chăm sóc nhau giữa các gia đình nhỏ, đến những gắn kết của tất cả mọi người trong chuyến đi, giữa đất trời Yên Tử, tụi mình cảm nhận một điều thật rõ rằng, gia đình không chỉ được định nghĩa bằng huyết thống, mà còn được cảm nhận bằng sự nương tựa, có nhau trong hơi ấm tình thương giữa người với người. Ở nơi ấy, mỗi gia đình mang theo một ‘mạch ấm’ rất riêng, và rồi từng ‘mạch ấm’ ấy lan tỏa, kết nối đến thêm nhiều ‘mạch ấm’ nữa, để cả đoàn trở thành một vòng tròn rất lớn của sự gắn kết, của yêu thương. Và thật sự, tất cả chúng mình đã có những khoảnh khắc đẹp đẽ và đáng nhớ bên nhau trong hành trình lần này.
Lần thứ năm đưa đoàn trở lại Yên Tử, vẫn khung cảnh thân thương, vẫn những cung đường leo núi quen thuộc, nhưng lần này cảm xúc trong chúng mình lạ lắm. Vừa háo hức, vừa mong chờ, cả những sự hồi hộp,… Cảm giác như tụi mình – những đứa con xa, được trở về Nhà, lần đầu được quây quần ấm áp bên nhau, trong phút giao mùa.
Thật nhiều những kỷ niệm và những hình ảnh hiện về, khi nhớ lại những ngày đã qua. Nhưng có lẽ, một trong những ấn tượng đậm sâu nhất trong ký ức của tụi mình, chính là ngày cả đoàn cùng nhau leo núi thiêng Yên Tử, ngay ngày đầu năm mới, 1/1/2026.
Tụi mình cảm nhận thật rõ, “từng khoảnh khắc có mặt trong nhau” là như thế nào! Còn nhớ ngày đầu tiên trong những bỡ ngỡ gặp nhau, nghe các em trong team báo lại rằng đoàn tụi mình lần này có đến tận… hơn hai mươi em bé, nhỏ nhất là hai tuổi, rồi năm tuổi, bảy tuổi,… đến chín, mười, mười hai tuổi… Với lộ trình chỉ đi một cáp treo rồi phải đi bộ tiếp tục lên chùa Bảo Sái, Vân Tiêu, rồi đi thẳng lên tượng Phật Hoàng, lòng tụi mình có chớm nghĩ, nếu vậy thì chắc một trong hai người là ba mẹ của các bé, phải ‘hy sinh’ ở dưới núi chăm sóc các em rồi. Thậm chí, nếu chọn cung đường đi bằng hai cáp treo, cũng phải đi bộ, leo núi rất nhiều. Thế mà, thật ngạc nhiên, ngoại trừ một thành viên người lớn bị đau chân phải tự mình đi lộ trình hai cáp treo, thì tất cả các thành viên trong đoàn, từ em bé 2 tuổi, đến bác 76 tuổi, tất cả mọi người cùng nắm tay nhau đi theo lộ trình chung của cả đoàn. Thật sự hoan hỉ hết sức!
Cùng nhau bước những bước chân lên núi thiêng Yên Tử, viếng những nơi chốn từng gắn liền với cuộc đời Phật Hoàng Trần Nhân Tông, ngay ngày đầu năm mới, với chúng mình thật sự là duyên lành. Càng thương hơn, khi nhìn mọi người tay trong tay, dìu nhau từng bước chân để bước về phía trước. Hành trình ngày hôm ấy, chắc chắn không thể tránh khỏi những cảm giác mệt về thân, nhưng cả đoàn tụi mình, không một ai đơn độc trên hành trình ấy. Những đôi chân khỏe sẽ đi chậm lại hơn một chút, để đợi những đôi chân đi chậm hơn. Những bàn tay được đưa ra để dìu lấy những người thân thương đi cùng mình. Tụi mình thật sự xúc động khi thấy một anh tuổi trung niên, là con của bác 76 tuổi, dìu bác từng bước chân lên núi. Cũng thấy tim rung rinh khi nhìn hình ảnh cậu bé 2 tuổi, tay cầm cây gậy mini vừa size người của em, rảo từng bước chân trong khuôn viên trước sân chùa ngay giữa núi, và cũng thật thấy thương với hình ảnh ba mẹ em chia nhau, địu em phía trước, chậm rãi từng bước chân đi lên núi. Hai tuổi nhưng em rất ngoan, không hề quấy trong hành trình leo núi. Nhìn cách ba mẹ kiên nhẫn từng bước chân cùng em, thấy thật sự xúc động lắm. Tụi mình nghĩ nghĩ, sau này khi trưởng thành có thể em ấy sẽ tự đi đến những vùng trời xa hơn, nhưng khi nhìn lại hình ảnh cùng ba mẹ ngày hôm ấy, chắc chắn là một hành trình vô giá cho cuộc đời em. Và tụi mình cũng thật tin, một hạt mầm tâm thức cũng âm thầm nhen nhóm trong em ngay từ khi rất nhỏ như vậy.
Cả đoàn tụi mình cũng được tiếp sức rất nhiều khi nhìn thấy các em bé năm tuổi, tám tuổi, mười tuổi,… cùng nhau leo núi. Trước chuyến đi, ba mẹ các em có chút hơi lo lắng, không biết nhỏ tuổi quá như vậy, các em có đủ ý thức để đi lên đến cùng không. Thế mà, thật thấy thương làm sao, cái cách các em hồn nhiên bước từng bước chân, dẫu cũng có lúc mỏi chân chùn gối, nhưng năng lượng trong các em dường như tiếp sức cho mọi người rất nhiều. Những đoạn nghỉ mệt, nguyên một nhóm ba tới năm em, lại cùng nhau hô vang “Cố lên! Cố lên! Cố lên!”, vang vọng núi rừng. Người đi trước, người đi cùng, người đi sau các em, ai cũng được nghe những lời cổ vũ đầy dễ thương, hồn nhiên đó, mỉm cười vui vẻ mà bước tiếp. Lần đầu tiên, tụi mình cảm nhận được một nguồn năng lượng trẻ trung như vậy len lỏi trong hành trình leo núi Yên Tử như thế này. Và thật thương, khi nhìn thấy có nhiều em đã lên được đến đỉnh núi, cúi đầu đảnh lễ Chùa Đồng. Tụi mình thấy được niềm hạnh phúc khi được chạm chân lên đỉnh núi của các em, thấy được hạnh phúc ửng ra trong nụ cười và ánh mắt của ba mẹ các em ấy và cũng cảm nhận thật rõ, ngay chính tụi mình, cũng rất nhiều những ấm áp ngập tràn. Thương lắm!
Cũng rất thương và trộn thêm chút xíu tự hào khi lần này có gần hai chục em độ tuổi Teen. Các em tính là những ‘người quen’ với nhà MayQ nè, khi đã được ba/mẹ đưa đi theo các chuyến đi và khoá học trước đây với nhà MayQ, đã ‘thấm’, đã ‘ngấm’ cái tinh thần và năng lượng ‘kiểu nhà MayQ’, nên đi qua những hành trình leo núi, những thời kinh, thời kết nối cộng hưởng, các em hợp tác và hiểu chuyện, thành tâm đến cảm động. Cô gái hướng dẫn viên địa phương ở Yên Tử tham gia dắt đoàn cứ chắt lưỡi khen mãi: “Các bạn Teen đoàn nhà các chị ngoan thật đấy!” Là vì trong ngày hôm đó, cùng leo lên núi cũng có một số các đoàn tuổi teen khác, nhưng các em ấy chủ yếu xem công cuộc leo núi chủ yếu là chuyến dạo chơi, trekking thôi. Vì thế, vô tình đi song song cùng nhau, các bạn Teen trong đoàn MayQ… được yêu thích nhiều hơn hẳn, hihi. Không biết có hữu duyên đọc được đến đây, các con có vui chút nào không nhỉ
Chứ cô QH và các cô chú, anh chị nhà MayQ thì nở hoa trong lòng lắm lắm luôn í!
Và, không thể không nhắc đến, một điều khiến cho tim chúng mình ‘nở hoa, nở hoa mãi trong lòng’, đó chính là sự hiện diện đi kèm các bạn học viên nhà chúng mình, là những nhân vật mà, có thể trước đó tầm sáu tháng, một năm, hai năm…, còn từng là những con người ‘gây áp lực, đau khổ’ cho chính các bạn học viên đó khi bạn mang vào lớp chia sẻ! Những khuôn mặt bừng sáng niềm vui, những nụ cười vừa ấm áp hạnh phúc vừa có chút tự hào, khi đưa các ‘bạn ấy’ đến giới thiệu với tụi mình: “Đây là chồng em nè cô”, “Đây là các con em”, “Đây là cả gia đình em, nay toàn gia đình cùng đi chung được nè cô”… Những thành quả ‘ngoài niềm mong đợi’, lại không tiện chia sẻ quá rõ bằng lời, khiến cho hết lần này đến lần khác, chúng mình dùng ‘ngôn ngữ ánh mắt’, để chúc mừng các bạn, để tiếp tục động viên các bạn, thật đẹp quá, thật hay quá, các bạn tiếp tục phát huy nha! Đó, cái loại niềm vui đó, làm sao bạn có thể diễn tả hết bằng lời nói bây giờ…!!!
Để rồi, ở trong tâm trạng vui vui, ấm ấm, dìu dịu mà rưng rưng thường trực ấy, ở ngay ngày đầu năm mới, mình đã thực sự tan chảy trước rất nhiều khoảnh khắc, mà có lẽ, tụi mình sẽ còn lưu giữ rất lâu trong trái tim mình.
Trên non thiêng Yên Tử, theo lộ trình lội lên đỉnh núi, có Chùa Vân Tiêu vốn từng là nơi Phật Hoàng lưu lại để sống và tu tập hàng ngày, còn Chùa Bảo Sái vốn từng là nơi vị đại thị giả của Phật Hoàng, ngài Bảo Sái cư ngụ. Chùa Vân Tiêu và chùa Bảo Sái vốn là hai ngôi chùa cheo leo vách núi, những du khách nào chọn lựa đi cáp treo hai chặng sẽ hoàn toàn bỏ qua hai ngôi chùa này, nên bình thường lượng khách viếng khu vực này cũng không đông như các nơi khác trên Yên Tử đâu. Vậy mà, ngày hôm ấy, sau thời cộng hưởng ở Đài Quan Âm ngoại biên chùa Bảo Sái, mình gần như là những thành viên cuối cùng đi từ Chùa Bảo Sái sang Vân Tiêu. Lúc chuẩn bị bước xuống bậc thang để vào sân chùa, mình bất giác chựng lại, ngẩn cả người ra, khi đập vào mắt mình là một đại cảnh thật đẹp, lại cho người ta một cảm giác ấm áp không nói nên lời…
Từ một khoảng cách rất xa, tầm mắt mình ôm trọn cảnh tượng các thành viên trong đoàn tụi mình, từng cụm từng cụm một, đang quây quần bên nhau dưới hai bóng tùng thật lớn trước đảo tháp ngoài sân chùa Vân Tiêu. Theo từng nhóm nhỏ, có nhóm thì tranh thủ ngồi ăn trưa cùng nhau, có nhóm ngồi nói chuyện, có người tranh thủ ngồi nhiếp mắt nghỉ mệt, có em bé lăn xăn chạy xung quanh đó,… Mỗi người một hoạt động, nhưng không hề rời rạc nhau. Dường như có cái gì đó, quen lắm, thương lắm, sum vầy lắm. Cảm giác hệt như gia đình mỗi lần có đám giỗ chạp, là con cháu các nơi lại hội về, tụ về bên nhau.
Có lẽ, nếu gói lại tất cả những gì đã diễn ra trong ngày đầu năm ấy bằng một ý duy nhất, thì đó chính là một cuộc hội ngộ rất đẹp của một đại gia đình lớn, gồm hàng mấy chục hộ gia đình thân thương; và núi rừng Yên Tử chính là Nhà để chúng mình cùng dắt tay nhau, đưa nhau trở về. Thương lắm!
Bên nhau giữa Mùa Thương:
Ba ngày bên nhau, trong khoảnh khắc cuối năm cũ và đầu năm mới, đã cho chúng mình thật nhiều những ấm áp, gần gũi và điều lành cùng nhau.
Tụi mình đã cùng nhau đón đêm giao mùa đầy thiêng liêng tại Cung Trúc Lâm, trong những thời khóa sám nguyện, những phút tĩnh tâm sâu lắng, để rồi khi tiếng Đại hồng chung và tiếng Goong ngân vang ngay thời khắc 00:00 giờ, tất cả cùng vỡ òa trong sự kết nối, yêu thương và niềm tin cho một khởi đầu mới. Nhiều người xúc động, bảo rằng, đây thật sự là một khúc giao mùa năm mới Dương lịch đáng nhớ nhất trong lòng họ từ trước đến giờ! Thì cũng đúng thôi, bình thường ở nhà, không tính những người thích đi ra đường xem bắn pháo hoa ở những khu đô thị lớn, còn lại, đại đa số người bình thường như chúng ta sẽ coi khoảnh khắc chuyển giao năm cũ – mới của năm dương lịch khá… bình thường. Nghĩa là, nhiều người thậm chí đi ngủ sớm, như ngày thường. Những người khác sẽ cũng cố gắng thức đến 12 giờ đó, nhưng đến đó, cũng chỉ bước ra cửa sổ, dõi mắt về khu vực bắn pháo hoa (nếu có nhìn thấy), rồi xong… khép cửa sổ lại, đi ngủ. Nào có nhiều người được quây quần cùng nhau, trước giờ ‘Giao thừa’ để cùng làm những điều ý nghĩa, như đọc kinh, lạy sám pháp địa xúc, tĩnh tâm quán nguyện…, và cùng nhau đón khoảnh khắc năm mới cùng nhau đâu!
Khoảnh khắc thiêng liêng ấy, chúng mình đã được ‘nếm trải’ vào đêm giao thừa 2025, tại Làng Mai Thái Lan, và nó đẹp và rung động đến nỗi, về lại nhà, nó trở thành nguồn động lực mạnh mẽ cho mình và Team MayQ quyết tâm làm cho được một nghi thức tương tự như vậy, cho những bạn hữu duyên với nhà MayQ, trong dài những khoảnh khắc giao thừa dương lịch về sau… Có bước có tới. Cho nên, chuyến đi ngay Giao thừa 2026 năm nay, thật sự mang tính ‘cột mốc lịch sử’ đối với nhà MayQ chúng mình!
Và, cùng nhau, chúng mình đã làm được điều đó rồi! Chao ơi, nhắc lại thôi, vẫn thấy rưng rưng lòng!
Cái cảm giác “Bên nhau – Có nhau – Với nhau” thật đông, thật ấm áp, thật đồng cảm, bởi trên dưới hai trăm con người đủ mọi lứa tuổi. Bởi ngay khi vừa chuyển giao sang ngày mới, năm mới, mọi người đã kịp trao cho nhau những cái ôm, trao nhau những hơi ấm cùng những lời chúc lành cho những người thân thương cạnh mình, và cả vô cùng nhiều những người bạn mới quen, lần đầu gặp trong chuyến đi. Không còn ai xa lạ, không ai phải cô độc một mình. Tất cả hoà làm một! Chúng mình nguyện mong những năng lượng ấm áp, an hòa này sẽ theo mỗi người thật dài lâu trong suốt hành trình phía trước của năm 2026 này, tạo thêm cho mọi người những năng lượng bình yên và vững chãi đi qua một năm dài đang đến.
Cái cảm giác “Bên nhau – Có nhau – Với nhau” thật đông, thật ấm áp, thật đồng cảm ấy, tụi mình đã cùng lan tỏa khi cùng nhau leo lên núi thiêng Yên Tử ngay ngày đầu năm mới. Cùng có thời cộng hưởng đặc biệt ngay dưới chân tượng Quan Âm Bồ tát ở Chùa Bảo Sái. Cùng thêm một lần cảm nhận sự thiêng liêng ‘bất khả tư nghì’ ở tượng Mẹ Quan Âm chùa Bảo Sái, để rồi, từng người từng người một, đã thành kính xếp thành dòng người đi lên Đài Quan Âm, thắp lên những thanh hương trầm, tự mình kết nối với Mẹ, tự mình khẩn nguyện với Mẹ, về những gì là thiết tha, là cháy bỏng trong lòng mỗi người. Mình và các em team MayQ đứng ngay đầu Đài để đưa ra lọ nến cho mỗi người tự châm hương, trong khoảnh khắc ấy, mình kịp ghi vào lòng tất cả những gương mặt ấy, lớn có nhỏ có, đứng tuổi có trẻ thơ có, nữ có nam có… Tất cả đều toát lên lòng thành kính chân thành. Và, cũng như góp thăng hoa thêm phút giây thiêng liêng ấy, những giai điệu và ca từ bài Nhành liễu trong gió, ca khúc nhà MayQ chúng mình thực hiện để ngợi ca hạnh nguyện Mẹ Quan Âm vang lên…
“Nhành liễu rũ uyển chuyển trong gió
Phất nước trong ngần, tan nỗi buồn thương
Giữa cõi đời nhiều nỗi ưu phiền
Có Người là nguồn suối yêu thương…”
Lòng mình tan chảy!
Một ngày đầu năm có nắng, mưa, gió lạnh,… nhưng rồi sau tất cả, chiều hôm ấy, khi đoàn lần lượt xuống núi, phía chân trời mặt trời dần xuất hiện. Ánh hoàng hôn vàng cam, đỏ rực một góc trời, như một lời chúc mừng cho những sự đồng hành của cả đoàn trong suốt ngày hôm ấy và cũng như một lời nhắc nhớ rằng, mặt trời vẫn luôn xuất hiện sau những đám mây. Lòng tụi mình len lỏi ấm áp, ngắm nhìn mặt trời như một món quà mà đất trời dành cho tụi mình, trong ngày đầu mới này.
Tụi mình cũng đã tiếp tục cùng nhau có một thời quán tâm với nến dưới chân Hồ Ngoạn Nguyệt, sau một ngày hành hương lên núi thiêng Yên Tử, để thêm một lần lặng nghe những bước chân xưa, cùng cảm niệm theo dấu chân Đức Phật Hoàng. Hôm ấy, trên mặt hồ tĩnh lặng, cùng thắp lên những ngọn đèn tri ân, như những ánh sao trong đêm Yên Tử, soi tỏ con đường mà Phật Hoàng Trần Nhân Tông đã đi. Giữa bao nhiêu bộn bề của cuộc sống, có lúc lạc bước, có lúc vững chãi, có lúc chênh vênh… nhưng khi đặt chân đến đây, trong sự lắng đọng của rừng thiêng, chúng mình biết mình đã trở về – trở về với chính mình, trở về với những giá trị tâm linh của dân tộc, trở về với sự nương tựa vững chãi của Thiền phái Trúc Lâm.
Tụi mình đã cùng nhau viếng đủ 11 ngôi chùa gắn liền với cuộc đời của Phật Hoàng Trần Nhân Tông. Bắt đầu từ Chùa Trình và kết thúc bằng một buổi chiều trọn vẹn tại Am Ngọa Vân, nơi Phật Hoàng Nhập Niết Bàn. Chiều hôm ấy, trên đường từ đỉnh núi xuống chân núi, thêm một lần nữa mặt trời thoắt ẩn, thoắt hiện, như một lời chào đến chúng mình. Và thêm một lần nữa, tụi mình thấy ấm áp và biết ơn ngập tràn cõi lòng, khi ước mong đưa được mọi người đến đất thiêng Yên Tử, bên nhau trong thời khắc giao mùa, đã trọn vẹn hoàn thành. Lại thêm một lần nữa thấy lòng mình bất lực với ngôn ngữ. Chỉ biết rằng, buổi chiều hôm ấy, nó đẹp lắm, thương lắm, cảm xúc đong đầy! Biết ơn lắm!
Khép lại để Mở ra:
Và rồi, hành trình Yên Tử của những ngày giao mùa ấy khép lại, đến hôm nay khi tụi mình gõ những dòng này, cũng đã đúng mười ngày. Mỗi người cũng đã trở về với nhịp sống thường nhật của riêng mình, với công việc, gia đình và những mối bận tâm riêng. Nhưng tụi mình tin rằng, đâu đó trong sâu thẳm trái tim mỗi người, những ngày thật đẹp ở Yên Tử vẫn còn ở lại, trong hơi ấm của những cái nắm tay, trong ánh mắt động viên nhau trên từng bậc đá, trong những sự hồn nhiên của trẻ thơ vang vọng giữa núi rừng, và cả những phút giây khi cùng nhau ngước nhìn đất trời, hít thở thật sâu để bước tiếp,…
Hành trình này khép lại, nhưng tụi mình tin, rất nhiều những giá trị khác vẫn tiếp tục chảy, len lỏi vào đời sống mỗi người. Yên Tử, với tụi mình giờ đây không chỉ là một điểm đến, mà là một nơi chốn để trở về mỗi khi có thể. Biết ơn Yên Tử đã ôm trọn chúng mình trong khúc giao mùa thật thiêng liêng, an lành. Biết ơn vì chúng mình đã trọn vẹn bên nhau, giữa Mùa Thương.
Và, bên cạnh đó, những khoảnh khắc trải qua “Bên nhau – Cùng nhau – Với nhau” đặc trưng thế này, cũng là cái gì đó quá sức thiêng liêng và đẹp đẽ. Vậy nên, từ những cảm xúc đẹp đẽ ấy, nhà MayQ tụi mình ước nguyện và sẽ nỗ lực duy trì hành trình giao mùa này vào mỗi dịp cuối năm cũ, đầu năm mới Dương lịch trong những năm tiếp theo, để mọi người còn có cơ hội được trở về, được cùng nhau hiện diện, bên nhau trong một khúc giao mùa thật thiêng và ấm áp như thế này. Điểm đến ưu tiên vẫn sẽ là Yên Tử, coi như một cuộc ‘Trở về’ hàng năm. Tuy nhiên, nếu đó không phải là Yên Tử, đó cũng sẽ là một địa điểm thật đặc biệt, thật thiêng liêng, hoặc ở trong hoặc ngoài nước. Bạn muốn trải qua những khoảnh khắc đặc biệt này cùng chúng mình tại mùa Giao thừa Dương lịch năm sau chứ? Bạn nên có thể chừa lịch trước, năm sau sắp xếp tham gia cùng tụi mình nhen. Tụi mình sẽ chốt địa điểm tổ chức chuyến ‘Giao thừa’ năm tới vào tầm giữa năm, cho nhà mình chủ động lịch sớm được nhen!
Hẹn nhà mình ở hành trình Đại cộng hưởng đặc biệt mùa cuối năm 2026, đầu 2027, để cùng nhau, chúng ta cùng tổng kết bao nhiêu những ước nguyện mà chúng ta đã gửi gắm ở đêm giao thừa năm nay, thành hiện thực nha.
Thương lắm!
(14.01.2026, QH & MayQ Team)
#ĐạicộnghưởngYênTử
#BênnhaugiữaMùaThương


